Saturday morning

It’s saturday morning when I enjoyed my Golden lotus tee @ Highland coffee @ Dist. 7. It’s a little too sweer for me but the lotus seed saved the flavor after all. Sitting alone in a coffee shop gave me 2 options. One – staring at my phone as always and as so many people who enjoyed there cup of coffee alone like me. Two – looking around to watch other family groups who busy with their morning breafast. 

There is an old couple. The husband got a black iced coffee as every Vietnamese men did. The wife had a small cup of tea or something. They seemed like having a metropolitic lifestyle when spending their time together outside their home. They sometime spoke to each other but mainly stock to their own electronic device. 

After watching this couple, I glanced around the shop. It was filling by alot of single customers like me. I felt not alone. 

I was still impressed by yesterday seminar. I have guested a lot of industry experts. They seems very dedicated to their job, to their company. I could feel their eager to learn things. And they make me jealous. I want to be like them. Working in a dynamic environment. 

Advertisements

Tả thực

(Hình ảnh mặt trời mọc)

Sáng nay J chọn một mặc một cây đồ mới để đi làm. Một cái chân váy ôm chân dài tới đầu gối, kiểu yêu thích của bé ấy – dài vừa phải, gọn và khiến bé ấy tự tin. Xong rồi đến chọn phần không tự tin – cái áo. Để che đi cái sự thành công trong ăn uống và hưởng thụ quên ngày tháng của mình, bé phải chọn cái áo nào che bụng được, và phải đẹp, rồi phải phù hợp để đi làm. Kết thúc với cái chân váy xám yêu thích, cùng một cái áo trắng cộc tay tạm chấp nhận được. Thôi thì cũng ổn.

Văn phòng. Xã hội nhỏ của J. 7 con người khác. Đủ kiểu. Một người gần 40 – thành đạt, phải nghiêm túc nhất phòng. Một thanh niên cùng tuổi – nhanh nhẹn, cháy bỏng với đời. Một người trưởng thành – biết khai thác những gì mình có. Một chị tuổi băm – trên 6 người và dưới 1 người – tâm tính tốt, đôi khi ngây thơ như mẹ của J. Hai bà chị hơn tí tuổi – phong cách giống nhau, hơi bảo thủ, hơi truyền thống – tóm lại là khác J. Một bà chị vừa kịp hơn tuổi – phong cách dùng từ không đỡ được – nhất định không đỡ được – dự là tâm tính bằng tuổi Hai bà chị kia hoặc cùng lắm tiệm cận với Bà chị 6/1 nọ. Nói chung là họ ổn, và J cảm thấy đủ yên bình khi ngồi chung phòng với họ. Thank you!

Còn J. Một dạng kết hợp đủ thứ. Theo thông tin phản hồi thì vẻ ngoài có vẻ không thân thiện gì mấy, chảnh chảnh, chẳng có gì đặc biệt – khả năng lẫn nhan sắc. Dễ thỏa hiệp, dễ chấp nhận, cái không nên quên sẽ quên, cái nên buông bỏ lại mãi vẫn ở đó. Bắt đầu lớn lại sinh tật nhận xét người khác – theo cách không tích cực. Bé ấy cố gắng làm bạn với nhiều người, cố gắng hiểu họ, tha thứ họ. Bé chỉ muốn được mọi người quan tâm, nhưng lại sợ là gánh nặng cho mọi người. Bé có lúc chỉ thích một mình, lại có lúc muốn được rong chơi, cháy cuộc đời này với mọi người. Bé không hiểu bản thân muốn gì. Nếu bạn muốn bé làm gì, bé sẽ làm theo. Cố gắng. Nhưng không ai ở bên bé. Không ai muốn bé là một phần của cuộc đời họ. Không ai nói với bé điều bé nên làm.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nothing

You bastard…

I wanna say that.. right in to your face

But i cant

And you were not that type of person either

Then why…

Cause I am the one who hurt myself

Cause I am the one who did all the things

Imagination is mine

Decision is mine

You did nothing

Nothing

Nothing at all

Then from now on

As I always did

I will stay out of your life

Completely out!

Drunk

20170408_091659

It’s a Monday morning

It’s a miss that is calling

Release all my thinking

About him

Am I drunk?

By a morning lemon juice

By a slice of sandwich

Or by seeing him

Am I drunk?

Get hurt by his ignorance

Or my endless imagination

I only know

that…

Im drunk

Wrong or not wrong

Now i am travelling to Malaysia. Just stayed here for 2 days and got to see one of my college friend. A trip for 2 may interesting for some reasons but does have some kind of boring stuff.

The reason for this trip is funny too. it’s was made by an invitation to a different country then end up in a different place of the world. i am not sure this is a right decision or not. first just a funny thought in side my head. a too strong unreasonable desire to travel. then i had this decision. plan it by myself. put away all considerations.

Selfish Expectation

Chuyện không chỉ bắt đầu từ ngày hôm qua, mọi việc đều là một chuối các sự kiện. Bị dồn nén, rồi tới ngày bộc phất. Sự nhẫn nại trong công việc là điều nên có, và trách nhiệm là một phần đóng góp trong đó. Không nên tìm cách đổ lỗi cho những yếu tố bên ngoài để trốn thoát trách nhiệm như vậy.

Jo, thay vì nói vòng vo, không rõ đầu đuôi, thì thích một sự rõ rang. Thà cứ nói thẳng, ghét những thứ im lặng. Cứ cho rằng chỉ cần để ý suy nghĩ của bản thân là được. Mặc kệ những suy nghĩ của người khác.

Những biểu hiện như vậy có phải chỉ đến một ý nghĩ ích kĩ của những con người đầy tính toán. Họ cho rằng bản thân thay đổi thành như vầy là vì bất khả kháng. Hoh không có sự lựa chọn, là những thứ xung quanh tác động họ. Là những người xung quanh thay đổi, ảnh hưởng đến lợi ích của họ. Họ giả tạo là vì bất khả kháng, vì một cuộc sống yên bình. Không ai được đổ lỗi cho sự ích kỉ của họ.

Tôi thấy hang ngàn người đặt câu hỏi cho xung quanh, rằng ai thay đổi họ. Ai làm cho họ mệt mỏi, ai làm cho họ mất đi niềm vui, ai làm cho họ phải vật lộn trong những thứ giả tạo và trách nhiệm. Trên thế giới này có gì là công bằng, là bình đẳng, là hoàn mỹ.

Bạn cảm thấy ngột ngạt vì bạn đã đánh đổi bầu không khí của mình cho những thứ khác. Cho những lợi ích mà bạn hít thở từ lâu trước khi bạn nhận ra bạn chẳng còn gì để thở. Yêu cầu hay đòi hỏi là nhu càu cơ bản của mọi người. Còn đánh đổi bao nhiêu là phụ thuộc vào mỗi người.

Thôi thì thay vì bực tức khi những giá trị mà họ lựa chọn đi ngược với những giá trị của bạn. Hãy cố bình tính Jo ơi. Hãy cứ suy nghĩ cho chính bản thân mình là được rồi. Hiểu họ là một công việc khó khan. Và bạn cũng không đủ công sức và thời gian cho những việc đó. Chấp nhận là đơn giản nhất. Không phàn nàn, không thắc mắc. Thắc mắc làm gì cho mệt. Mệt lắm Jo ơi.

Bình Dương, 22.Nov.2016

First seven jobs

photo*Bàn làm việc cho công việc chưa đánh số của tôi

EIU – 15/08/2016

Nhân tiện vô tình đọc được một bài báo về một trào lưu mới của thanh niên hiện giờ, nỗi hứng làm theo chắc cũng sẽ không gọi là “trẻ trâu” quá nhỉ 🙂

Đề bài: Hãy kể lại và nêu cảm nghĩ về 7 công việc đầu tiên của bạn.

Việc liên quan đầu tiên chắc có lẽ là định nghĩa “công việc” là gì? Đập vào mắt đầu tiên chắc là cái công thức đơn giản mà tôi nghĩ ai cũng nhớ nó đầu tiên. Bạn và người chủ sẽ có một sự trao đổi giữa thời gian, công sức, khả năng của bạn và tiền của họ. Nhưng rồi tôi lại nhớ đến một câu nói “Đó là công việc của con, con phải làm đi!” Duy chỉ là công việc nhà nhỏ nhoi, nhưng đó đã được mặt định là công sức phụ việc nhà của tôi là sự trao đổi cho quãng thời giang được nuôi ăn uống ngủ nghỉ từ ba mẹ mình. Kể ra nói tới đây thì tôi cũng đã đúc kết ra được định nghĩa của riêng mình. “Công việc” cũng chỉ là một khái niệm mà con người dùng cho việc trao đổi các nhu cầu của họ. Chỉ vô tình là tiền trở thành nhu cầu của một cơ số hơi bị nhiều người thôi. 🙂

Hiểu được đề bài và có được một cái mở bài hơn 5 dòng là đủ chỉ tiêu cho một bài làm văn rồi. Nhanh nhanh tiến tới thân bài để thỏa sức vẫy vùng thôi.

***Tôi đã viết được đôi ba dòng cho công việc đầu tiên của mình, nhưng lại chưa có thời gian để trao chuốt nó…thôi thì viết hẳn thành seri #JoharaJobs cũng không tồi phải không 🙂 Mong mọi người đón đọc nhé.

 

Ngày mới của nơi cũ

1132300363_03

EIU – 08/08/2016

Không ngờ rằng hôm nay tôi vẫn đang bắt đầu câu chuyện tiếp theo của mình tại EIU. Chợt nhớ đến câu nói  hay tư tưởng mà tôi vẫn luôn tin vào đó “không có gì là chắc chắn cả, ngay cả niềm tin của tôi bây giờ vào câu nói này”. 5 năm 8 tháng tại EIU, những tưởng đã thực sự phải xa rời nơi này, thì vô tình lại nhận ra, tôi xa EIU theo một cách “khác người” lắm.

Tôi xa EIU của một cô sinh viên khóa 1 ngày nào, xa lớp Honors của tôi, xa team SCM của tôi nữa. Nhưng tôi vẫn sẽ đối diện với nó hằng ngày, nhưng lại bằng một cái tôi khác. Cô sinh viên ngày nào của thầy cô, giờ tôi là đồng nghiệp của họ rồi. Tôi đã lựa chọn tiếp cận EIU với một con người, và lựa chọn đến một EIU khác mà tôi từng quen.

Có những thứ nên thay đổi, như nhận thức, quan niệm của tôi chẳng hạn, nó giờ là nơi làm việc đầu tiên của tôi rồi mà. Còn có những thứ, tưởng là dễ lắm, nhưng lưu lại chút cũ có lẽ vẫn tốt hơn, hay chí ít, bây giờ tôi chưa đủ ý chí và khả năng để thay đổi. Thầy của tôi sẽ mãi mãi là Thầy, Thầy sẽ không bao giờ khác đi, duy ý thì chỉ thêm một vai trò nữa là đồng nghiệp. Bởi nếu tôi chọn bỏ đi kí ức cũ đó, tôi sợ tôi sẽ đối xử mối quan hệ cũ của mình một cách tàn nhẫn (khi tôi có cơ hội :). ) Chí ít chữ Thầy cũng sẽ nhắc nhở những việc mình không nên làm, hay né tránh hết sức có thể.

Hôm nay không phải ngày đầu tiên đi làm, nhưng tôi đã xa và gần EIU như thế đó.

Last day – new day

IMG_8722.JPGHôm nay là ngày cuối cùng của đời sinh viên vủa tôi. Đó là ngày còn lại duy nhất để tôi gấp rút chuẩn bị in báo cáo cuối kỳ, leo lên chiếc xe bus trường, và tìm lũ teammates như mọi ngày. Nói như mọi ngày vì đó căn bản là những điều mà tôi đã làm trong suốt hơn 4 năm qua. Và ngày hôm nay là lần cuối cùng tôi có thể làm những việc đó. Ôi chao sao cái cảm giác lại lẫn lộn thế này.

Cái ý nghĩ muốn lưu lại chút kỷ niệm cho quãng thời gian quý giá này làm tôi nhanh chóng nhớ lại ý định tạo blog cho bản thân. Thật là vừa hay khi có thể làm 2 việc cùng một lúc. Jo sẽ dành một bài khác để nói nhiều hơn về việc lập blog này, còn hôm nay, mọi tâm trí, suy nghĩ, câu văn sẽ chỉ hường về khoảng thời gian xinh đẹp ở EIU mà thôi.

Không phải tôi chưa từng có cái cảm xúc về lần cuối cùng, nhưng cảm nhận về ngày hôm nay sao lâng lâng khó tả quả. Tôi vừa biết lại vừa không biết hôm nay là ngày cuối cùng ở EIU. Rõ ràng là đã biết trước nộp report là cũng đồng nghĩa với kết thúc môn. Rõ ràng là nhận được mail từ Thầy nói là thứ 6 không cần đi học. Rõ ràng là từ “bạn cũ” đã được tôi lôi ra dùng gần cả tuần nay rồi. Vậy mà sao tôi bồi hồi quá. Giờ đây khi viết ra những dòng này tôi mới biết được lý do tại sao. Thì ra gấp rút in bài, nhận mail báo nghỉ học cũng chỉ là nhưng hoạt động mà tôi thường làm 4 năm qua thôi. Nó bình thường và giống nhau đến nỗi khi đến phút cuối cùng rồi, hay cho đến lúc nó qua đi tôi mới bất chợt giật mình tiếc nuối. Tiếc nuối vì sao tôi lại nhận ra trễ như vậy, tiếc vì nó trôi qua mà khi tôi chưa kịp trân trọng, tiếc vì giây phút đó khác với những lần trước mà.

Khoảng thời gian gần cuối này lại có nhiều biến đổi xảy ra với tôi quá. Nhiều như thể muốn nhắc tôi rằng có một thời khác rất khác đang đến gần. Tôi được nhận vào thực tập lần đầu tiên nhờ chính bản thân mình, chuyển khỏi ktx để thuận tiện làm việc hơn, nghỉ lớp học tiếng Nhật nơi có cô bé tôi vừa mới thân, bận rộn chạy đi chạy lại giữa chổ làm và học, bắt xe bus trường đi học mỗi ngày thay vì chiếc xe máy như 4 năm qua. Thời gian cho bạn bè của tôi ít lại, khoảng không cho bản thân lại ngày càng phình ra. Kể cũng ngộ, những gì tôi làm suốt 4 năm lại đùng một cái bị thay đổi chỉ trong vòng 1 tháng. Ngẫm nghĩ lại mà khó chịu, mà đắn đo, mà tiếc nuối.

Ngày cuối của tôi là một buổi sáng làm việc tại văn phòng, ranh thủ in ké bài report final và cái slide của nó. Bỏ vào một phong bì giấy màu nâu gon gẽ. Xách chiêc balo chạy qua Hồ Con Rùa đón xe buýt lên trường. Chiếc xe Buýt hôm nay chỉ có 3 người. Một người bajnn cùng khóa K1 như tôi, và thầy Phước dạy tôi Accounting. Đặt chân vào tiếp tế với thông tin nghỉ học. Thở dài cho sự tiếc nuối công vác xác lên trường. Bình tĩnh lại mượn dù Bún đi mua nui xào bò bằm như tháng nay vẫn hay làm. Hùa cùng tụi nó chọc những đứa vào tiếp tế mới biết được nghỉ học như mình. Ngồi nhiều chuyện đủ thứ trên đời, mua nước ăn bánh tráng rôm rả. Hẹn nhau đi ăn đi chơi đủ thứ. Đến đúng giờ lại leo lên xe buýt về lại Sài Gòn.

Ủa?! Mày ơi! Ngày mai hay ngày mai nữa tao cũng đâu còn lên trường nữa rồi?! Không còn cơ hội gì nữa rồi. Đâu còn lịch môn học gì đâu, lý do lên trường cũng chẳng kiếm ra nữa. Xe chạy ra khỏi trường là hết rồi đó! Sao mọi thứ lại đột ngột như vậy ta? Tại sao t lại không nghĩ đến nó sớm hơn? Tại sao?

Soạn một cái post fb để ghi nhớ mai sau…vậy mà viết hoài viết hoài cũng chẳng được 2 câu..thôi cứ post đại chứ sao giờ…tâm trạng tôi trống rỗng quá…

Rồi cái status từ thầy Lợi…làm tôi sụt sùi mèm khóc mấy lần. Cảm giác kết thúc được mọi người chia sẻ, đồng cảm sao mà muốn cảm ơn mọi người nhiều lắm…cảm ơn vì 4 năm qua luôn bên tôi…giúp tôi có được một kỷ niệm đẹp như thế này…

Hôm nay tôi ở trường, mà sao tôi nhớ trường tôi quá! EIU!

Sài Gòn nhớ EIU, 09/12/2015, 11.22 PM